Posts

Showing posts from April 5, 2020

Làm gì có cái gọi là yêu sai người hay sai cách...

Image
Làm gì có cái gọi là yêu sai người hay sai cách.  Có chăng là, một số điều chỉ đúng trong một thời điểm nhất định mà thôi. Trong một mối quan hệ, người nào dành tình cảm cho đối phương nhiều hơn, người đó mặc định thua toàn tập. Chia tay thôi mà, to tát vấn đề nào có được chi đâu! Người ngoảnh mặt đi, gọn gàng, dứt khoác. Em ôm mộng mị nhiều, gom hoài niệm nhiều đem về nung và nấu, Thay đổi được gì, thực tại này vốn dĩ đủ đắng cay... Cuộc đời, bên cạnh những niềm vui to tát, vẫn luôn tồn tại những mất mát, chua chát đến ngập lòng, nhé em! Tình yêu, một khi đã chia xa, quay đầu lại chỉ còn ở đó một mình ta, day dứt, nhớ thương vẫn vẹn nguyên không mẻ sứt, buông bỏ thật lòng, rồi em sẽ tìm thấy bình yên.... Gửi em, cô gái 25! #J#

Nếu chưa chuẩn bị sẵn sàng, đừng học cách bắt đầu, cậu nhé!

Image
Sài Gòn, mưa. Tôi, ngồi đây, nhớ cậu. Chuyện đã qua, nghĩ lâu sẽ lâu, muốn mau sẽ mau, như thể mới hôm qua vừa làm ta đau đáu... Những ký ức về nhau, vẹn nguyên, tròn đầy nơi ấy. Mỗi góc phố, hàng cây khiến tim bồi hồi, khóe mắt bỗng cay một hôm vội vàng nào đó,vô tình lướt qua... Người ta thường nói vào ra, niềm vui thì mau qua,.  còn nỗi buồn cứ lân la, đu đeo mãi. Phải vậy không? Mỗi khi nhớ về cậu mặc định trong đầu toàn những ký ức tốt đẹp không thôi. Nỗi đau, dường như không to lớn lắm đến nỗi phải khắc cốt ghi tâm, đến nỗi tự động nhắc nhở mỗi khi nhớ về. Có lẽ, thời gian chúng ta trải qua cùng nhau quá ngắn ngủi, chỉ kịp viết nên những hoài niệm đẹp đẽ, chưa kịp dày xéo lòng nhau nên không vương khắc khoải dài lâu, vậy thôi. Cuộc sống này, những người mặc định phải gặp, tất sẽ gặp, dù muốn tránh thế nào đi nữa. Cậu đã gặp tôi, tôi đã gặp cậu, và chúng ta đã gặp nhau, để viết nên một đoạn hồi ức về những con người ngang qua đời nhau trong khoảng thanh xuân...

Đừng vì đôi lần đau khổ mà bỏ lỡ yêu thương

Image
Ta chỉ là sự lựa chọn của người ta.... Chọn... giữa những điều đã qua, với thực tại thoáng qua khiến tâm tình rung động. Người ta chọn ôm quá khứ về những tháng ngày dài rộng, Bỏ mặt ta của thực tại, nhói lòng... Ta trở về, lặng tiếng giữa thinh không. Vật vờ trước gương ngắm dung nhan này héo úa. Ta chỉ là ta, là trái tim mong manh muôn thuở, Giây phút yếu lòng này, hành hạ chính mình âu cũng một lẽ tự nhiên... Tại sao phải ngược đãi chính mình??? Không! Sớm muộn rồi ta sẽ tìm thấy bình yên Tìm thấy tình yêu và cháy hết mình lần nữa, Cuộc sống muôn màu không để ta lần lựa, Do dự làm gì trước hai chữ yêu thương... #J#