Nếu chưa chuẩn bị sẵn sàng, đừng học cách bắt đầu, cậu nhé!
Sài Gòn,
mưa.
Tôi,
ngồi đây,
nhớ cậu.
Chuyện đã qua,
nghĩ lâu sẽ lâu,
muốn mau sẽ mau,
như thể mới hôm qua
vừa làm ta đau đáu...
Những ký ức về nhau,
vẹn nguyên, tròn đầy nơi ấy.
Mỗi góc phố, hàng cây
khiến tim bồi hồi, khóe mắt bỗng cay
một hôm vội vàng nào đó,vô tình lướt qua...
Người ta
thường nói vào ra,
niềm vui thì mau qua,. còn nỗi buồn cứ lân la,
đu đeo mãi.
Phải vậy không?
Mỗi khi nhớ về cậu
mặc định trong đầu
toàn những ký ức tốt đẹp không thôi.
Nỗi đau,
dường như không to lớn lắm
đến nỗi phải khắc cốt ghi tâm,
đến nỗi tự động nhắc nhở mỗi khi nhớ về.
Có lẽ,
thời gian chúng ta trải qua cùng nhau
quá ngắn ngủi,
chỉ kịp viết nên những hoài niệm đẹp đẽ,
chưa kịp dày xéo lòng nhau
nên không vương khắc khoải dài lâu,
vậy thôi.
Cuộc sống này,
những người mặc định phải gặp,
tất sẽ gặp,
dù muốn tránh thế nào
đi nữa.
Cậu đã gặp tôi,
tôi đã gặp cậu, và
chúng ta đã gặp nhau,
để viết nên một đoạn hồi ức về những con người ngang qua đời nhau
trong khoảng thanh xuân
quá đỗi ngắn ngủi của đời người.
Bạn tôi vẫn thường thắc mắc,
có điều gì còn khiến mày day dứt
trong cái cuộc tình chóng vánh đến chật vật thế kia?
Ừ thì,
nếu có gặp lại nhau trong vài giây vài phút
vẫn muốn nhắn nhủ một lời mà,
tự đáy lòng đã cố gắng buông lơi
"Nếu chưa chuẩn bị sẵn sàng,
đừng học cách bắt đầu, cậu nhé. "
#J#

Comments
Post a Comment