Gửi Em, phiên bản 25 của tôi
Gửi em, phiên bản 25 của tôi!
Em có nhớ gì không?
Khi đã từng gửi những thắc mắc này,
vào một chiều mưa buồn man mác nơi Sài Gòn hoa lệ,
những năm về trước....
Tâm trạng tồi tệ,
cậu sẽ làm gì để vơi dịu bớt?
Cảm xúc hỗn độn,
cậu sẽ làm gì để sắp xếp nắp ngăn?
Ký ức ùa về,
cậu sẽ làm gì để đối diện không chút băn khoăn?
Ngay lúc này đây,
tớ cần câu trả lời cho ngần ấy câu hỏi.
Chờ hồi âm của cậu nhé,
tớ của 30!
Hôm nay, là phiên bản 31,
không phải 30 như em đã từng gửi gắm,
cô gái 25 đầy mạnh mẽ của tôi ơi!
Tâm trạng tồi tệ à,
tôi ngồi nhìn ngắm nó đến rồi đi,
đơn giản chỉ thế thôi!
Ừ thì, đôi khi cũng chen ngang vài lời,
như cách tâm sự cùng người bạn thâm giao ấy,
để biết chắc rằng,
bạn ấy không ở đó lẻ loi một mình.
Còn cảm xúc hỗn độn ư!
Tôi cũng chẳng làm gì hơn cả,
đơn giản ngồi ngắm chính mình
đang cuốn hẳn lên.
Rồi thì ký ức,
tôi đơn giản sống lại trong nó,
một lần nữa, rồi thả nhẹ nụ cười
biết ơn vì tất cả,
thế thôi!
Tôi đã trưởng thành,
sau từng ấy thời gian,
từ phiên bản của chính em,
năm 25 của một thời đã cũ.
Cách nhìn cuộc đời,
nhiều lắm những đổi thay.
Chấp nhận nhiều hơn,
và không nhìn đời phiến diện như là mình của trước đây,
biết bình an và trân trọng bản thân mình trong sự đủ,
dù là trải nghiệm vui hay đau thương vần vũ,
đều xứng đáng như nhau....
Khi em nhìn tôi của bây giờ,
em sẽ hiểu,
cùng biết ơn thật nhiều,
vì những cay đắng lẫn khổ đau,
vì những tháng năm đơn thân độc mã,
chống chọi giữa cuộc đời,
không có lấy một điểm tựa lưng....
Và rồi em sẽ hiểu,
mình đã may mắn ra sao,
khi những tình huống đến,
giúp em bám rễ thật sâu,
nương tựa nơi đâu cũng không qua nổi chính mình,
vi diệu xiết bao...


Comments
Post a Comment